Là tôi, một thời thơ dại
Thả diều, hái ổi chăn trâu
Tuổi thơ lớn cùng cây lúa
Hai mùa chẳng có bữa no!
Là tôi, một thời người lính
Rừng xanh, núi biếc là nhà
Sẻ dọc trường sơn mấy ngả
Tai bèo vượt núi băng sông!
Là tôi, một thời không quên
Tiếc thương những người đồng đội
Trận ấy hy sinh giữa rừng
Giải phóng, ngày về còn thiếu!
Là tôi, bao nhiêu ngu ngơ
Sài Gòn ngày đầu bỡ ngỡ
Lính quê tiếp quản thị thành
Đèn đỏ, đèn xanh đi tới !
Là tôi, một thời vụng dại
Gặp em chưa biết nắm tay
Mắt nhìn mắt, thay lời nói
Lòng còn ngại, lính mà thôi !
Là tôi, một thời yêu em
Tem phiếu nhiều hơn lương tháng
Ưu tiên nhà bạn con đau
Tiêu chuẩn thịt, nhường cả suất!
Là tôi, những ngày con nhỏ
Đi xa thương vợ một mình
Trái gió trở trời đơn lẻ
Sào đầy, ai chạy mưa rơi!
Là tôi, đếm mùa én lượn
Xuân đi tóc bạc dần theo
Xem nhẹ được thua còn mất
Thôi về vui với ngày xưa!
Là tôi, sẻ chia thân thiện
Trải lòng bè bạn khen, chê...
Rộng mãi vòng tay nhân ái
Rong choi vui chút tình thơ !
Là tôi chắt chiu vần điệu
Tương tư, câu chữ qua mùa
Thi nhân, một đời là mộng
Câu thơ, viết mãi chẳng tròn[/size][/color]

